Chị dâu goá chồng - Chương 9

13.

Nhà ngoại ở thị trấn bên cạnh, từ khi bà ngoại qua đời, căn nhà cũ đã lâu không có người ở.

May mắn là tôi bán được công việc, cộng thêm tiền lương một năm đòi lại từ Tống Chí Thanh, tính ra cũng không ít.

Tôi đến nhà ngoại một chuyến, bỏ ra năm mươi đồng, nhờ người giúp đỡ, sửa sang lại căn nhà cũ.

Lại làm thủ tục chuyển trường cho em gái.

Ngày cuối cùng, tôi thuê một chiếc xe bò, chất từng gói hành lý lên xe.

Đúng lúc đó, Tống Chí Thanh dẫn Hàn Thanh Thanh, trong lòng còn bế con gái nhỏ của Hàn Thanh Thanh.

Ba người vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Nhìn thấy tôi đứng trong sân, bên cạnh còn có một chiếc xe bò, Tống Chí Thanh sững lại.

Sau đó trợn mắt, không dám tin nhìn tôi:

"Nam Nam, em thật sự muốn đi? Anh không đồng ý ly hôn với em!"

Tôi liếc nhìn Hàn Thanh Thanh đằng sau anh ấy, đột nhiên mở miệng nói:

"Không ly hôn cũng được, nhưng anh phải viết cho tôi một bản cam kết."

"Viết rằng: Từ nay về sau, không bao giờ tìm Hàn Thanh Thanh nữa, cũng không được đưa tiền đưa đồ cho cô ấy.

Chỉ cần anh làm được, tôi sẽ đồng ý ở lại, sống tốt với anh."

Tôi nhìn Hàn Thanh Thanh một cái.

Trong lòng chắc chắn, người phụ nữ này, tuyệt đối không đành lòng từ bỏ Tống Chí Thanh, kẻ ngốc tiêu tiền như nước này.

Quả nhiên, Tống Chí Thanh chỉ do dự một chút.

Hàn Thanh Thanh lập tức đỏ mắt, nhìn Tống Chí Thanh đáng thương.

"Chí Thanh, là chị dâu làm phiền cậu rồi."

"Cậu mau đi dỗ Nam Nam đi, sau này hai người các cậu, sống tốt với nhau.

Còn chị... đừng quan tâm đến mẹ con chị nữa."

"Là chị số phận hẩm hiu, không có phúc như Nam Nam, không gặp được người đàn ông tốt như cậu..."

Nói xong, ôm mặt chạy ra ngoài.

Tống Chí Thanh nhìn tôi, lại nhìn Hàn Thanh Thanh đang chạy xa dần.

Cuối cùng đành dậm chân, vội vàng nói một câu "Anh đi xem một chút rồi về".

Rồi quay đầu, không ngoảnh lại, đuổi theo Hàn Thanh Thanh chạy mất.

14.

Tôi dẫn em gái, dọn vào căn nhà cũ của bà ngoại.

Cuối thập niên 70, trong thị trấn nhỏ cũng bắt đầu có người làm ăn buôn bán nhỏ.

Tôi bày một gian hàng trong một ngõ hẻm gần trường học của em gái.

Lại đi tàu hỏa đến chợ đầu mối tỉnh, nhập rất nhiều kẹp tóc, bông tai, khăn voan, mũ thời thượng.

Dù ở thời đại nào, tiền của phụ nữ cũng rất dễ kiếm, chưa đầy nửa năm, tôi đã kiếm được khoản tiền đầu tiên nhờ bán hàng rong, mua được một căn nhà mặt phố gần trường học.

Năm thứ hai, tôi mở cửa hàng bách hóa tư nhân đầu tiên trong thị trấn.

Hai gian nhà mặt phố, bên trái bán quần áo giày dép, bên phải vẫn bán các loại phụ kiện nhỏ mới lạ.

Quần áo của tôi đều nhập từ miền Nam, kiểu dáng mới lạ thời trang, còn có các loại giày da túi xách phối hợp, rất nhanh, các thị trấn lân cận đều đến đây mua quần áo.

Bên phải bán các loại phụ kiện nhỏ, tuy giá rẻ nhưng lợi nhuận còn cao hơn quần áo.

Một năm sau, tôi dùng tiền kiếm được từ cửa hàng, mua thêm hai gian nhà mặt phố ở huyện, tiếp tục mở cửa hàng quần áo và phụ kiện nhỏ.

Vài năm sau, cửa hàng quần áo và phụ kiện nhỏ của tôi, đã mở đến tận tỉnh thành.

Đúng lúc này, Lưu chủ nhiệm hợp tác xã đột nhiên gửi cho tôi một bức thư.

Hóa ra, hợp tác xã trong thị trấn vì liên tục thua lỗ mấy năm, cấp trên quyết định đóng cửa trạm này.

Khi họ dọn kho, tìm được một số di vật của bố tôi để lại, hỏi tôi có muốn lấy không.

"Có! Tôi sẽ về ngay!"

Chiều hôm đó, tôi bảo tài xế lái chiếc Santana mới mua, đưa tôi về thị trấn.

Tôi không ngờ sẽ gặp lại Tống Chí Thanh ở hợp tác xã.

Bình luận
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Bình luận
guest
0 Bình luận
Có thể bạn thích