1
Còn chưa kịp đợi Cố Tòng Cẩn đáp lời, ma ma quản sự trong phủ đã dẫn người đuổi đến nơi.
Bà ta liếc ta một cái, rồi quát bảo nha hoàn bên cạnh:
“Còn không mau đưa Đại tiểu thư hồi phủ?”
Nói đoạn, bà lại xoay mặt về phía ta, mí mắt cụp xuống nhưng eo lưng vẫn thẳng tắp, chẳng buồn khom người lấy một phần.
“Đại tiểu thư, hiện giờ Cố công tử đang bàn chuyện hôn sự với Nhị tiểu thư. Dù người cùng Cố công tử từng có chút giao tình nơi Thanh Châu, thì việc tự ý gặp mặt thế này rốt cuộc cũng là trái quy củ.”
“Thịnh gia chúng ta, vốn là môn hộ coi trọng lễ nghi quy củ nhất!”
Hai chữ “quy củ”, bà ta nhấn mạnh đến mức khiến người nghe cũng phải rùng mình.
Ta nheo mắt, chăm chú quan sát bà.
Quả không hổ là người tâm phúc bên cạnh Đại phu nhân nhà họ Thịnh, thủ đoạn mỉa mai người khác thật đúng là bài bản.
Sắc mặt Cố Tòng Cẩn bên cạnh thoắt cái trầm xuống, ngữ khí lạnh băng:
“Ma ma, hãy giữ lời!”
Hắn vốn là người điềm đạm ôn hòa, vậy mà lúc này lại toát ra khí thế khiến người khác không dám khinh nhờn.
Ma ma Giang khựng lại, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Trước mặt bà bây giờ nào còn là thư sinh vô danh từ thôn quê xa xôi.
Mà là trạng nguyên được đích thân Hoàng thượng ngự bút ban danh, là quan viên Hàn Lâm Viện tương lai, thần tử cận kề thiên tử, tiền đồ sáng lạn không thể đo lường.
Huống hồ, giờ hắn đang đàm hôn sự cùng Nhị tiểu thư.
Nếu bà làm hỏng việc bên phía hắn, với tính tình của phu nhân…
E là sẽ bị lột da sống.
Mặt bà tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.
Ta đứng bên, trông mà cảm thấy buồn cười. Đây chính là “quy củ” của nhà họ Thịnh sao?
Trước quyền thế thì khúm núm, với người nhà thì cậy quyền mà ức hiếp.
2
Sau khi quay vào nhà, phụ thân ta, nghe lời hạ nhân bẩm báo, lập tức giáng ta một bạt tay.
Mắng chửi ta vô sỉ, ham muốn hôn phu của muội muội.
Ta thản nhiên lau máu nơi khóe miệng.
Từ hương túi bên hông, ta lấy ra một miếng ngọc bội không mấy quý giá, đưa đến trước mặt ông ta.
“Phụ thân, đây là tín vật. Người nhà họ Cố ai cũng nhận ra.”
Ta muốn nói ta và họ Cố kia, không chỉ là quen biết.
Chưa kịp để Thịnh Trung Nghiêm nhận lấy,
Thịnh Doanh đã bước nhanh lên, giật phắt lấy ngọc bội trong tay ta.
“Tín vật cái gì mà tín vật, ta không quan tâm! Ta nhất định phải gả cho Cố Tòng Cẩn!”
Nàng ta níu lấy tay áo Thịnh Trung Nghiêm, giọng nũng nịu:
“Cha ơi, con không thích tỷ tỷ đâu, người cho tỷ ấy về Thanh Châu đi!”
“Láo xược!”
Miệng ông ta quát khẽ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy chiều chuộng.
Hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng băng giá khi đối diện ta lúc nãy.
Thì ra ông ta không phải không biết yêu thương con cái, chỉ là tình thương ấy chưa bao giờ dành cho ta.
Ông quay mặt lại, ánh mắt bực bội nhìn ta:
“Cút về viện của ngươi! Chuyện này dù thật dù giả, về sau không được nhắc đến nữa. Việc hôn nhân của ngươi, bản tướng đã có sắp đặt.”
“Yên phận mà học quy củ cho giỏi, còn tái phạm, bản tướng tuyệt đối không dung tha.”
Ông ta tự xưng là “bản tướng” chứ không phải “phụ thân”.
Trong mắt ông, ta chưa bao giờ là con gái ruột thịt.
Ta nhìn miếng ngọc bội vỡ vụn dưới đất, tay nắm chặt lại nơi sườn.
Nếu đã như vậy… ta cũng chẳng còn gì để do dự nữa.
3
Vị Thượng thư bộ Hộ, Vương đại nhân, tuổi đã gần bốn mươi, nửa năm trước chính thất qua đời.
Hiện nay có ý tìm người kế thất, để quản lý chuyện trong nhà.
Rất nhiều người muốn tranh giành, tìm cách bám víu lấy ông ta.
Thế nhưng Vương đại nhân lại là một kẻ cổ quái tuổi xế chiều:
Môn hộ thấp thì không bằng lòng, nhan sắc kém thì không ưa, tuổi hơi lớn cũng không muốn.
Ta nghĩ, đây chính là mối nhân duyên phụ thân đã âm thầm sắp đặt cho ta.
Và cũng là lý do thật sự khiến ông ta vội vàng đưa ta từ Thanh Châu về kinh.
Dùng một đứa con gái không được sủng ái như ta để thắt chặt quan hệ với bộ Hộ, đúng là một món hời không thể bỏ lỡ.
Không ai quan tâm ta có đồng ý hay không.
Thậm chí, đến một câu hỏi ý kiến cũng không cần.
Cố Tòng Cẩn đã chẳng còn là nơi ta có thể trông đợi.
Giờ đây, ta chỉ có thể tự cứu lấy mình.