10
Ta giao cho Huyền Nguyệt một bản danh sách sính lễ, bảo nàng sắp xếp người kiểm kê, tìm đủ từng món một.
Thiếu món nào, thì bảo Thẩm thị dùng tiền mặt mà bù vào.
Mẫu thân ta vốn là tiểu thư con nhà phú thương vùng Giang Nam, lúc phụ thân quen bà chỉ là một thư sinh nghèo rớt mồng ta, đến tiền học cũng phải vay mượn tứ phương.
Có lẽ vì lớn lên trong nhà thương nhân, mẫu thân vốn có thiện cảm tự nhiên với hạng thư sinh nho nhã.
Huống hồ phụ thân lại có tài văn chương, ăn nói trơn tru ngọt ngào.
Cuối cùng, mẫu thân vẫn không cưỡng lại được tình cảm, lún sâu vào, không thể dứt ra.
Ngoại tổ mẫu vì thương xót con gái lấy chồng xa xôi, đã chuẩn bị cho bà một phần hồi môn phong phú.
Phần hồi môn ấy, cho dù là so với bây giờ, vẫn là một món tài sản khổng lồ khiến người ta thèm khát.
Chính nhờ vào món hồi môn ấy, mà phụ thân ta có thể từng bước đi lên con đường vinh hoa phú quý.
Theo luật triều đình hiện nay, hồi môn là tài sản riêng của nữ nhân khi xuất giá, nếu nàng qua đời, thì con cái sẽ là người thừa kế.
Tiếc là mẫu thân ta chỉ sinh được mình ta.
Vậy nên, bây giờ, ta phải nghiêm túc thanh lý món nợ này.
Ta ngồi ngay ngắn trong đại sảnh, tay cầm một chén trà nóng vừa mới pha xong.
Trên bàn đặt trước mặt là vài trái vải tươi và điểm tâm cung đình mà hoàng thượng sáng nay đặc biệt sai người mang đến.
Ta nếm một quả, thật ngon đến lạ lùng.
Phụ thân ngồi dưới bậc thềm, thấy nha hoàn, gia nhân lũ lượt ra vào, chẳng khác gì đang dọn sạch cả phủ.
Mặt ông ta đen kịt, nhưng lại không dám nổi trận lôi đình như trước, chỉ nhẫn nhịn cơn giận, hỏi ta:
"Con đang làm gì vậy? Không cần con nhọc lòng, mẹ con sẽ chuẩn bị cho con một phần hồi môn tươm tất."
Người mà ông ta gọi là mẹ ta, tự nhiên là Thẩm thị.
"Sau này con vào cung, một người được vinh thì cả nhà được nhờ, nơi hậu cung bước nào cũng đầy gai, gia tộc chính là chỗ dựa vững chắc nhất cho con, con có hiểu không?"
Ta khẽ ngước mắt lên, hờ hững ném chén trà trong tay sang bên.
Chén lật úp, trà tràn ra lênh láng.
Phụ thân tức giận đến mức gân xanh nổi đầy trán, hai tay siết chặt tay vịn ghế thái sư.
Ta mỉm cười lạnh nhạt.
"Phụ thân còn nhớ mẫu thân của con chứ?"
Nghe ta nhắc đến mẹ, thân hình ông ta khựng lại, cố giữ giọng bình tĩnh:
"Mẹ ruột con đã mất hơn mười năm rồi, trong nhà từ lâu do Thẩm thị quản lý.
Nếu con còn chút hiếu thảo, thì từ nay đừng nhắc đến bà ấy nữa."
Ta gật đầu, chậm rãi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống ông ta, ánh mắt lạnh như băng.
Từng lời, từng chữ đều nặng như đá tảng:
"Thịnh Thừa tướng, ông có biết, cái đêm mười năm trước đó, con đang ở trong phòng mẫu thân không?"
Đêm hôm ấy, ta trốn trong tủ áo phòng mẫu thân, định trêu bà một chút.
Ai ngờ lại ngủ thiếp đi.
Mơ màng trong giấc ngủ, ta nghe thấy giọng phụ thân, bọn họ đang cãi vã.
Khi ta bước ra khỏi tủ, ông ta đã bỏ đi.
Mẫu thân nằm sõng soài trên mặt đất, bên cạnh là một chiếc ly rượu vỡ, rượu đỏ lẫn máu, đỏ đến kinh người.
Ta hoảng sợ hét lên, là mẫu thân đã dùng chút sức lực cuối cùng để bịt miệng ta lại.
Bà bảo ta, rời khỏi nhà họ Thịnh, về Giang Nam.
Trong đại sảnh, phụ thân ta lập tức đứng bật dậy, đôi mắt đầy âm u nhìn chằm chằm vào ta.
Ta không chút sợ hãi đối diện ánh mắt ấy.
Thấy trong đáy mắt ông ta thoáng hiện lên sát ý, ta mới thật sự yên lòng.
Là cha con một nhà, ta thật sự sợ mình sẽ không nỡ ra tay.
"Quý phi nương nương, đường vào cung hiểm trở, xin người cẩn trọng!"
"Tạ ơn thừa tướng chỉ dạy, bản cung nhất định sẽ ghi nhớ."
Ông ta hừ lạnh một tiếng, hất áo rời đi.
Hồi môn của mẫu thân được mang ra, gần như vét sạch một nửa tài sản của Thịnh phủ.
Thịnh Trung Diêm một lòng mưu quyền, Thẩm thị lại không giỏi làm ăn buôn bán.
Mấy năm qua, nguồn thu của cả phủ gần như đều dựa vào mấy trăm cửa hàng và điền trang trong phần hồi môn của mẹ ta.
Ta thật sự thấy không đáng cho mẫu thân, cũng cảm thấy xót xa thay bà.
Thịnh Trung Diêm có lẽ chưa bao giờ thật lòng yêu bà.
Tình yêu mặn nồng thuở ban đầu chỉ là thứ ông ta cố tình dựng nên.
Cưới được mẫu thân rồi, ông ta không còn phải lo chuyện tiền bạc, có thể toàn tâm dốc sức trèo cao.
Nhưng khi đã ngồi trên cao rồi, ông ta lại cảm thấy mẫu thân, một nữ nhi thương nhân, không xứng với mình.
Sự tồn tại của bà, luôn luôn khiến ông ta nhớ lại những ngày tháng nghèo hèn trước kia.
Vì vậy, ông ta hận bà.
Nhưng lại không muốn buông tay rời bỏ khối tài sản ấy.
Cuối cùng, ông ta cấu kết với Thẩm thị, hại ch/ế/t mẫu thân của ta.