Vào cuối thai kỳ, chồng tôi bỗng đề nghị nhận nuôi thêm một đứa trẻ để làm thủ tục nhập hộ khẩu cùng lúc, tạo thành một cặp song sinh.
Tôi lo lắng hỏi liệu chuyện đó có vi phạm pháp luật hay không, nhưng anh ta lại nói rằng nhận nuôi trẻ mồ côi là làm việc thiện, là tích đức, là tạo nhân duyên tốt.
Kiếp trước, tôi đã tin vào những lời dối trá đó, để rồi bị anh ta dụ dỗ từ bỏ công việc mơ ước, vất vả chăm sóc một cặp song sinh – một trai một gái – suốt ba năm trời.
Thế nhưng, anh ta lại đưa cô bạn thanh mai trúc mã của mình ngang nhiên bước vào nhà.
“Chị Quả Quả, cảm ơn chị đã cực khổ đưa cặp song sinh của bọn em đến trường mẫu giáo nhé.”
Cô ta khoác tay chồng tôi, nhoẻn miệng cười nói:
“Còn con gái của chị thì xin lỗi nha, do em không cẩn thận nên đã làm nó c.h.ế.t mất rồi.”
Tôi hoàn toàn sững sờ. Không chỉ đứa con trai là con riêng của chồng tôi, mà ngay cả con gái cũng chẳng phải là con ruột của tôi!
Sống lại một đời, chồng tôi lại giở trò cũ.
Nhìn vẻ mặt đầy chân tình của anh ta, tôi khẽ mỉm cười:
“Được thôi anh yêu, anh thật là tốt.”
Cứ đợi đấy, lần này đến lượt bà đây lên sân khấu.